Những liên kết dưới đây có thể hữu ích với bạn.
-
Sử Đạo cho thấy Đức Tin Cao Đài, từ lúc chưa có đến lúc lập thành vững chắc nơi những ...
-
Vũ trụ luận Đại Đạo đề cập đến vũ trụ như một tổng thể bao gồm cc đối tượng khả ...
-
Xướng : " Thiều quang vũ trụ ánh muôn màu, Quyền pháp Tam Kỳ một túi thâu; Chuốc chén kim tượng cùng thế ...
-
Trần Quốc Tuấn (1228 - 1300) là anh hùng dân tộc, nhà văn hóa vĩ đại trong lịch sử Việt ...
-
Trà Đạo /
Trà đạo là một nghệ thuật thưởng thức trà trong văn hóa Nhật Bản, được phát triển từ khoảng cuối ...
-
Đạo lý nhiệm mầu, pháp môn vô tận. Đời là một trường học để vạn hữu tiến hóa trong định ...
-
“Từ đây nòi giống chẳng chia ba, Thầy hiệp các con lại một nhà; Nam, Bắc cùng rồi ra ngoại quốc, Chủ quyền ...
-
Chữ tu /
Đạo ở trong người chẳng phải xa, Đừng đi tìm kiếm khắp ta bà, Tâm linh lúc ẩn khi bày hiện, Mặc mặc ...
-
ĐỨC QUAN ÂM luôn song hành cùng nhân thế, từ Nhất kỳ, qua Nhị kỳ, đến Tam Kỳ Phổ Độ. Đức ...
-
Nguyên tác của Otoabasi , ngày 25/06/2010 Nguyễn Thị Mai & Thanh Bình lược dịch Nhiều người không thích đọc sách và ...
-
Khai Minh Đại Đạo là một trong vài lễ trọng hàng năm của Cao Đài giáo. Như lời hướng dẫn ...
-
Ý nghĩa của bốn chữ “Cửu Huyền Thất Tổ”
Phối sư Thượng Hâu Thanh
Bài viết được cập nhật lần cuối vào ngày 30/03/2022
PHÁP MÔN
Chiếu Minh Tam Thanh
17 giờ ·
TÂM THƯ CỦA ĐẠO TRƯỞNG
PHỐI SƯ THƯỢNG HẬU THANH
“… Không có cái TÂM PHÁP CHIẾU MINH thì chơn truyền Đại Đạo do đâu? Nếu không có cái CÔNG TRUYỀN TÂY NINH thì lấy gì đây để nói quyền pháp mà tận độ tàn linh. Như vậy trong bất cứ vật gì, dầu lớn bao nhiêu hay nhỏ bao nhiêu, không một vật nào mà không đủ cả hai phần âm dương động tịnh thể dụng nhất tề. Nếu ta chỉ lấy cái tâm mà không dụng cái tướng, hoặc chuộng cái tướng mà không giữ cái tâm, thì Đạo thể mất đi một nửa.
Bây giờ có người cố giữa lấy sở chấp của mình, chê bai cái nọ bày bác cái kia, không dung thông được tất cả, không quy tụ được mọi chơn truyền làm cho rời rạc khắp nơi, mà lại muốn bắt cái dung thông của người khác bỏ đi, để hoà đồng với cái dung thông của mình, thì còn ai biết đâu là lẽ phải, chơn lý còn cái chi đâu nói nữa. Than ôi! Đã có tướng thì có vạn thù, sao lại chấp cái vạn thù mà không thấy được cái nhất quán. Sao lại cái Chiếu Minh, cái Tây Ninh, cái công truyền, cái tâm truyền, không dung không hoà nhất được? Sao lại vì cái sai biệt của tướng mà bỏ cái bình đẳng của tâm, nếu tâm vô ngại bình đẳng, vô ngã thuần chơn thì chẳng có gì còn phải nói cả, đã là pháp môn thì cái nào cũng cần, cái nào cũng quí bình đẳng như nhau. Tuy khác nhau nhưng tương hệ tương thành cho nhau rất ư mật thiệt. Tướng nhờ tâm mà trường tồn, tâm nhờ tướng mà hiển lộ có cái nào bỏ được đâu…”
Trích tâm thư của PS Thượng Hậu Thanh gửi đồng tử Liên Hoa.